Anh có thích nước mỹ không
Vu Thi Dung
1.0 Varies with device
Anh quay đầu lại tiếp tục thu dọn đồ đạc, cô bước đên bên anh, cười và nói: “Anh biết không, vừa nãy em được nghe Duy Quyên kể một chuyện nực cười vôi cùng, cô ấy nói rằng anh chuẩn bị xuất ngoại, và lại là đi Mỹ, ha ha, anh bảo có buồn cười không? ”. Trần Hiếu Chính trầm ngâm, bất ngờ anh bỏ đồ đạc xuống, quay đầu nắm chặt tay cô, “Vi Vi, em đi với anh, bọn mình ra chỗ khác nói chuyện.” Cô không nói gì mà để mặc cho anh kéo mình đi xuống dưới, đến sân bóng rổ gần ký túc xá nam, giữa giờ nghỉ trưa, sân bóng rổ vắng tanh, chỉ có họ và tiếng gió.
Anh đứng im, buông tay cô ra, thở sâu, “Vi Vi, anh xin lỗi.” “Tại sao lại xin lỗi, có phải anh lại giở trò gì xấu không?” Cô vẫn nhìn, vẫn cười rạng rỡ như bình thường. Có lúc, Trần Hiếu Chính cảm giác như tim mình ngừng đập, anh tưởng mình không có cách nào để nói hết những lời còn lại, hoá ra anh không cứng rắn như mình tưởng, “Những lời họ nói đều là sự thật. Anh tưởng có thể đi Vụ Nguyên được với em, không ngờ visa lại làm nhanh như vậy.” “Họ? Ý anh những điều mà Duy Quyên nói là đúng? Anh Chính, ngày Cá tháng Tư đã qua được hơn hai mươi ngày rồi mà anh còn đùa à?” Cô kéo tay anh, vẫn mỉm cười với vẻ nũng nịu. Nhưng anh chỉ cúi đầu, một mực cúi đầu, đột nhiên anh thấy sợ nhìn thấy nụ cười của cô trong lúc này.
Cuối cùng, cô buông tay anh ra, như người mê sảng: “Nói như thế có nghĩa là em là người cuối cùng biết chuyện này?” “Anh đã nghĩ rất lâu rồi, nhưng không tìm được cách nào để em khỏi đau khổ.” “Em không đau khổ? Anh giấu em, giấu cho đến khi không thể giấu được nữa mới thừa nhận, làm như thế thì em không đau khổ sao? Trần Hiếu Chính, đó là kiểu logic gì vậy?”. Đôi mắt cô bắt đầu ngân ngấn nước.Không được khóc, cô tuyệt đối không được khóc, nếu để nước mắt rơi xuống thì đồng nghĩa với việc thừa nhận niềm đau đã trở thành hiện thực, cô không muốn chấp nhận hiện thực đó, thế là cô nhìn lên trời, không biết nước mắt có chảy ngược vào trong được không? “Anh đã từng nói rằng, cuộc đời của anh là một toà nhà chỉ được xây một lần, vì thế anh không được phép sai, Vi Vi, dù là một xăng - ti - mét cũng không được. ” Ai đang nói vậy, người đàn ông môi mỏng lạnh lùng tàn nhẫn đó ư? “Vì thế bây giờ mới giật mình tỉnh ngộ, cứu vãn kịp thời cho sai số một xăng - ti đó của anh?
Đi du học có học bổng quả nhiên người mà em yêu là người giỏi giang nhất. Chỉ có điều em không thể hiểu, tiền đồ của anh và em lại không đội trời chung đến thế hay sao? Kể cả anh nói thẳng với em từ trước, em cũng chưa chắc đã ngăn cản anh. Có phải là do viễn cảnh tương lai của anh chưa bao giờ có em?”
Anh không nói gì, thế là cô ra sức đẩy anh: “Giải thích, anh có thể giải thích, em muốn nghe lời giải thích của anh…”
Giọng cô đã chuyển sang van nài: “Anh Chính, hãy cho em một lời giải thích, anh nói gì cũng được, nói là anh bị ép bất đắc dĩ, hoặc là vì em, anh nói gì em cũng chấp nhận được.”
Anh nắm chặt bàn tay cô đăng đặt trước ngực mình, “Vi Vi, đến một ngày nào đó em sẽ hiểu, con người ai cũng phải yêu mình trước. Anh không thể yêu em với hai bàn tay trắng.” “Vì thế anh phải yêu lại bản thân mình?” “Có thể những điều anh nói em sẽ mãi mãi không thể hiểu được, anh đã quen với cảnh nghèo, nhưng anh không thể để người con gái mà anh yêu thương phải chịu cảnh nghèo.” “Anh nghĩ rằng ở bên em thì chắc chắc sẽ nghèo ư? Tại sao anh chưa bao giờ hỏi em, em sẵn sàng chịu mọi khó khăn gian khổ cùng anh.” “Nhưng anh không muốn thế!”
Lần đầu tiên giọng anh tỏ ra mất bình tĩnh. Đã đến nước này, Trịnh Vi, chỉ mong có một chút tự tôn, phủi tay mà bỏ đi, không giữ được tình yêu, ít nhất phải giữ được lòng tự trọng. Nhưng giây phút này đây Trịnh Vi tự nói với mình, nếu ta không cứu vãn được tình yêu của ta, lòng tự trọng có thể khiến ta không đau khổ ư?
Vì thế giây phút cuối cùng, cô đã gạt hết nước mắt và mọi nói phẫn nộ: “Anh Chính, anh đợi em, em về nói với bố mẹ em, sau đó em sẽ thi Toefl để đi cùng anh, nếu không được, em vẫn có thể đợi.”
Anh nhìn cô, nói: “Đừng, em đừng đợi, vì chưa chắc anh đã đợi.”…”
Trích

He turned around to continue collecting belongings, she walked over to him, smiled and said: "You know, just now you are telling a story heard Duy Quyen ridiculous lime and she said that he prepared abroad , and go back to the United States, ha ha, he said there is not funny? ". Tran Hieu The mused, suddenly he dropped down furniture, turning her hands clenched, "Vi Vi, I went with him, we'd talk out of the way." She said nothing, but let him pull her go down, to the basketball court near the dormitory male, between the hours of noon, deserted basketball court, only they and the wind.
He stood still, letting go of her hand, took a deep breath, "Vi Vi, I'm sorry." "Why are sorry, there must be something bad he is not playing games?" She was still looking, still beaming as usual . Sometimes, Tran Hieu It felt like my heart stopped beating, he thinks he has no way to exaggerate the remaining words, it turns out he is not tough as I thought, "These words they say is true. He can go to the Department Originally thought to be with you, no doubt visa to do so quickly. "" They? The Duy Quyen what he says is true? The UK, April Fool's Day has passed more than twenty days before he was kidding? "She pulled his hand, smiling, looking coddle. But he just bow, a bow ink, suddenly he was scared to see her smile at this moment.
Finally, she let go of his hand, as the delirium: "By that means you are the last person to know about this?" "I've thought for a long time, but could not find a way to you from suffering . "" I do not suffer? He hide me, hide until it can not hide it anymore, acknowledges that, if they do, they do not suffer so? Tran Hieu Government, which is the type of logic was that? ". Her eyes began to cry nuoc.Khong prejudice, she absolutely not cry, if the tears fall down to the recognition means that the pain has become a reality, she does not want to accept that reality, so she looked up at the sky, not knowing tears have flowed back into it? "He has said that his life is a building constructed only once, so you are not allowed to false, Vi Vi, although a gasoline - ti - meter is not. "Who's to say that, man brutally cold thin lips that it? "So now a new awakening shock, saving time for a gasoline error - that his ti?
Study abroad scholarships indeed, whom I love the most is the good stretch. Only thing I can not understand, and the prospect of him biting me again so or what? Even he candidly told you before, I'm also not prevented him. Is it because of his future prospects never have children? "
He did not say anything, so she tried to push him: "Explain, I can explain, I want to hear his explanation ..."
Her voice turned to begging: "The UK, please give me an explanation, he said nothing was said that he was forced reluctantly, either because of you, I say what I also acceptable."
He gripped her hand resting on his chest his post, "Vi Vi, until one day you will understand, people who have to love yourself first. He can not love you with empty hands. "" So I have to ask myself? "" Can you tell me what will forever incomprehensible, he was familiar with poverty, but he did not able to the girl he loves to be poor. "" I think that with you, it will certainly poor it? Why he never asked you, you are ready to bear all hardships with him. "" But I do not want that! "
For the first time his voice proved unnerving. Came to this country, Zheng Vi, just wanted to have a little self-respect, shake hands and go away, do not hold love, at least to maintain their self-esteem. But this moment here Zheng Vi told myself, if I do not save my love, self-esteem can make us do not suffer it?
So the last moment, she has gotten every tear and every said indignantly: "British Government, I wait for you, tell me about your parents, then you will take the Toefl to go with him, if not, I still can wait. "
He looked at her, said: "No, you do not wait, because he did not necessarily expect." ... "
Quote

Content rating: UnratedWarning – content has not yet been rated. Unrated apps may potentially contain content appropriate for mature audiences only.

Requires OS: 2.3.3 and up

...more ...less